Saturday, December 26, 2015

Miền quê mãi nhớ

“Thung lũng bun trong m sương
Nhà tôi chênh vênh trên đèo mây...” (Ph núi – Trn Tiến)
Ch k sáng nay con bé gi đin khóc sướt mướt, bo nh m, nh nhà lm, thế ri bui chiu nó ra bến xe v nhà ngay, nghe mà mi lòng. , ai bo sáng nay tri Sài Gòn sương mù giăng như thế, sáng Sài Gòn lnh thế đ người Tây Nguyên bng nh quê da diết.
Nó cũng vy, gia Sài Gòn cht nhìn thy bu tri xanh ngt hay mt vt c lau sóng sánh, nghe mt ging nói ngt ngào thân quen hay mt bin s xe 81 là li chnh lòng nh v nơi y, nơi nng gió Tây Nguyên đã nuôi ln tâm hn
Nó rt thích nhng chuyến xe đêm, bui chiu đang còn phi bon chen gia dòng người tp np trong không khí nóng bc ca Sài Gòn, ri lên xe vài tiếng, qua Bình Dương đến Bình Phước là đã thy Tây Nguyên thp thoáng. Đến Đăk Nông, Đăk Lăk khi đã rt khuya nhưng thò chân khi xe đ xung trm dng ngh thì đã thy cái lnh ca Tây Nguyên ùa cht, nhưng m vì biết Gia Lai đã rt gn. Khi xe v đến Chư Sê là nó đã chng th nào ng thêm được na, nó s ngi dy và áp tay vào ca kính đ nghe cái lnh ngt ngào ca quê hương đang bao ph ly nó. Mt lát na thôi, khi xe đi qua nhng đi thông xanh ngát, nhng rng cao su bt ngàn, khi qua khi nhng trin dc nhp nhô đ tươi màu đt, thp thoáng nhng vườn cà phê đang hoa trng mut hay nhng nương chè lượn sóng ri đến đèo Mang Yang là đã thy nhà mình ngay trước mt. Nó thường st rut mong cho xe chóng đến đèo, nó s mm cười nhìn ông mt tri đang ri nng phía trên kia đnh núi vi nhng đám mây vt vo ôm quanh và phía dưới là nhng vt cúc qu vàng rc, Tây Nguyên lúc nào cũng rc r trong ánh nng ban mai và trong tâm hn nó.


Nơi y, tui thơ nó đã đi qua nhng trin c may, nhng vt hoa xuyến chi trng mut, gia nhng cánh diu chao nghiêng trên ngn đi lng gió. Nó thích đng trên nhng tng đá cao nht đi, ln đu tiên nó thy như mình có thêm đôi cánh, phía xa bên dưới kia là nhng ngôi nhà nh bé thp thoáng, mt h sóng sánh ánh vàng ca hoàng hôn, sau khi hái đy túi nhng chùm d d ti nó s hò reo chy vi v nhà cho kp gi cơm chiu. Tui thơ vn còn hoài trong nó vi con sui nh trong vt sau nhà chy men theo trin cát và vt dã qu dày đc, ti nó thường thích xung sui bt cá by màu hay li qua bên kia sui đ tò mò xem nhng ngôi nhà sàn ca người Ba Na, rùng rn nht vn là khi đi qua mt ngôi nhà m vi xung quanh là nhng bc tượng bng g, ch cn mt đa la lên là c đám hét toáng ri b chy thc mng.


Khi ln hơn mt chút, Tây Nguyên li dt sâu trong nó vi k nim v nhng đêm la tri, đêm ca tiếng đàn tơ-nưng và cng chiêng hùng vĩ, đêm say sưa trong điu xoan cung nhit và bng bi ri khi bt gp ánh mt ai đó len lén nhìn mình. Và quên sao được nhng ngày c bn cùng nhau đp xe trên nhng con dc dài, có bui hì hc đy xe qua dc gia cái nng chang chang, có nhng chiu lành lnh cùng nhau la cà bên hàng chui chiên nóng hi hay xì xp quán bánh canh, bánh bèo, sinh t đ ri khi xa quê lâu lâu li thèm được la cà như thu y, mà Sài Gòn thì chng nơi nào ăn thy ngon như quê mình.
Ri nhng chuyến xe đêm đã không còn khc khoi mong cho chóng sáng đ đến nhà, đi cùng vi nó gi đây luôn có mt b vai m áp đ có th ng vùi bình yên và sáng mai thôi, khi m mt ra yêu thương s ngp tràn
-Bevol-

No comments:

Post a Comment