Thursday, October 29, 2015

AN KHÊ NGÀY TÔI XA


Những ngày cuối năm, xa quê...
Me, chị Hai rồi anh gọi ĐT mong ngóng, mình cũng vậy, đếm từng ngày để được về nhà thôi.
Lang thang 4rum, bỗng đọc được "An Khê ngày tôi xa", đèo mây, cái gió, cái lạnh và cả ánh nắng vàng rực rỡ, những ánh hoàng hôn trong chiều se lạnh,... vậy là mắt lại đỏ hoe.

"Mưa cứ rơi tầm tã
Thị trấn nhỏ giữ đèo mây hút gió
Dòng sông Ba đưa tiễn dập dềnh

An Khê tôi yêu
Tôi gửi lại những mùa mưa tầm tã
Những hoàng hôn rưng rưng khóc trong hồn
An Khê tôi yêu
Nơi tôi có mẹ nuôi lơ phơ tóc bạc
Lụi cụi chăm tôi khi cơn sốt dày vò
Tôi có những chiều bên li rượu
Đêm mưa rơi ngóng bạn phía chân đèo
An Khê tôi còn bao bè bạn
Thương biết bao những đêm rét quây quần

An Khê ngày tôi xa
Em gái nhỏ vài bông hồng run rẩy
E lệ sao tôi gửi gắm nỗi niềm

An Khê ngày tôi xa
Ai về biển tôi lên rừng xa hút
Đi như trôi về phía hoàng hôn

Xanh xao thế con đường ngược gió
Hạt mưa xiên giăng mắc những nỗi niềm
Em gầy lắm chắc qua nhiều thiếu ngủ
Rung rung tôi khẽ chạm bàn tay
Và như thế hồn tôi vẫn ở
Với sông Ba như khao khát quê mình."


-Bevol-

No comments:

Post a Comment