Cũng đã
vừa tròn 20 ngày Mẹ rời xa bục giảng. 20/11 năm nay chắc sẽ không như những mùa
20/11 trước nhưng con tin Mẹ vẫn vui và hạnh phúc. Lòng con cũng bồi hồi nhớ
lại những mùa cũ, những mùa rất xa và có lẽ sẽ chẳng có ngày 20/11 nào nữa
giống như những mùa ấy.
Mùa
xưa, ngày ấy con còn bé lắm (chắc chỉ vài tuổi) nhưng những rộn ràng của mùa ấy con
vẫn không quên. Cho đến giờ, con vẫn có thể hình dung lại và thấy mình như đang
chìm trong mùi hương thương yêu của những mùa Tri ân ấy. Cứ gần ngày 20/11 mẹ
lại mua 1 ít bánh kẹo để dành cho các HS đến thăm, các anh chị HS đến thăm Mẹ
cũng chẳng mang gì nhiều, chỉ là những bó hoa hái từ ngay trong vườn nhà hoặc
gói trà chứ chẳng có những bó hoa gói kiếng sang trọng hay thứ quà đắt tiền như
bây giờ, nhưng tấm lòng lại thật thơm thảo, cô trò hỏi han, thăm hỏi rất ân
cần. Có những anh chị dù đã thôi không còn học Mẹ nữa nhưng cứ đến 20/11 lại
ghé thăm cô (giờ thì số HS cũ còn nhớ thăm Thầy Cô chắc còn rất ít, ngay cả con
cũng vậy, 20/11 con cũng chỉ dành cho mình ít phút để nhớ đến các Thầy Cô đã
giảng dạy mình chứ cũng không tiện để ghé thăm ai được, lòng cũng áy náy rất
nhiều).
Ấn
tượng nhất là những bó hoa cúc vàng các anh chị đem tặng, bởi con rất thích hoa
này, loài hoa nhỏ bé, giản dị nhưng lại rực rỡ và mùi thơm thì thật khó quên.
Ngày ấy các anh chị thường tặng hoa cúc, có lẽ vì hoa này dễ trồng và ra hoa
rất nhiều. Có lần anh chị nào đến thăm mẹ cũng mang theo một bó hoa cúc, con là
đứa vui sướng nhất, mang đi trang trí khắp nhà, nhà mình ngày ấy nhỏ xíu, tường
cũ, vết nứt lem nhem ngập tràn trong mùi hoa cúc thơm nồng và rạng rỡ.

Những
tình cảm ngày ấy thật chân thành, giản dị. 20/11 có khi chẳng có quà gì cho
Thầy Cô, chỉ đến để thăm hỏi thôi, nhưng cũng có khi, chẳng phải 20/11 các phụ
huynh cũng gửi quà biếu Thầy Cô, đó là những món quà quê từ vườn nhà, ít bắp
nếp, trái cây, có khi là con gà… người biếu thấy rất vui, người nhận cũng thấy
nhẹ nhàng.
Giờ
đây, con cũng đã trở thành phụ huynh (dù chỉ là phụ huynh của đứa nhóc mới hơn
15 tháng tuổi) nhưng 20/11 thấy cũng đau đầu vì chẳng biết phải quà cáp
cho các Cô của con như thế nào cho vừa lòng Cô và… vừa cả lòng mình. Tính toán
khiến món quà con chuẩn bị cho con trai tặng cô đã chẳng còn ý nghĩa như món
quà các HS tặng mẹ khi xưa và 20/11 với con giờ cũng không còn háo hức như
trước. Và có lẽ Cô giáo của con trai con nhận món quà ấy cũng chẳng nhẹ nhàng
gì… (vì thấy như có thêm trách nhiệm). Nghĩ đến những điều trên, là người cũng
làm trong ngành giáo dục, con bỗng thấy xót xa, thương cho Thầy Cô ngày nay và
cũng thương cho cả HS, phụ huynh bởi nhiều điều phức tạp quá. Hàng ngày đọc
báo, những tin bài tiêu cực trong giáo dục khiến nhiều người e ngại… Nhưng dù
sao, tấm lòng nào nhớ đến Thầy Cô cũng đều đáng trân trọng.
Quên đi
những toan tính, 20/11 với con vẫn là một ngày rất ý nghĩa, ý nghĩa vì là ngày
vui của Mẹ con, ngày của các anh chị em trong gia đình mình, ngày gợi nhắc con
nhớ lại và biết ơn những Thầy Cô đã dìu dắt con nên người. Kính chúc Mẹ và tất
cả các Thầy Cô, anh chị em trong gia đình một ngày đầy ý nghĩa và một đời hưởng
an vui!
-Bevol-
No comments:
Post a Comment