Ô kìa! Hạ
đi tự bao giờ, mùa Thu cũng đã qua
Đông
yêu thương nay lại tới
Rồi mùa
xuân, tình ta nảy lộc biếc chồi xanh
Viết cho mối nhân duyên tuyệt vời
nhất của cuộc đời em…
Mùa đông tự bao giờ đối với em luôn là mùa chờ đợi nhất trong
năm.
Mùa của lá bàng đỏ rực một khoảng sân nhà,
Mùa của những cành cây khẳng khiu chỉ chực chờ ngày bung tràn
lộc biếc,
Mùa phố núi xúng xính áo ấm đủ màu, găng tay, khăn quàng cổ và
mũ len rực rỡ
Mùa ngày xưa em và lũ bạn vẫn la cà bên những hàng quán thân
yêu, những chuối chiên, khoai chiên, bánh bèo nóng hổi, mùa hồn nhiên rộn rã
nói cười
Rồi ngày mùa đông 17…
Mùa chân em ngượng ngịu vì có kẻ lẽo đẽo đi sau làm đuôi, tà áo
dài thướt tha bỗng trở nên vướng víu
Mùa ánh mắt ai thiết tha quá làm em bối rối, mùa ngại ngùng em
chẳng dám nhìn lâu
Mùa mà tên học lớp lầu trên đến giờ chơi lại lượn lờ ở lớp em
lầu dưới
Mùa em biết thẩn thờ, biết… sợ vì lần đầu tiên trong đời có tên
dám đứng trước mặt mình nói lời yêu kèm theo lời “ăn vạ”: cả tương lai và cuộc
đời hắn là do em quyết định, em mà từ chối, hắn đi thi ĐH rớt là do em (ẹc, tên
này gan cũng cỡ Chí Phèo).
Ngày đầu đông năm ấy, ngày 8 năm về trước, ngày mình 17, ngày
anh nói yêu em
Rồi mùa ấy, sứ giả Nháy Cồ giúp em đi trả lễ vật tình yêu…
Tiếp theo là những mùa đông chìm trong nỗi nhớ, em vẫn hay thắt
trong tim khi bạn bè nhắc rằng anh vẫn dõi theo em
Những lần gặp nhau em vẫn không thể nào nhìn vào ánh mắt anh lửa
cháy
Rồi lại mùa đông, bên ngọn nến hồng, lại một người nói tiếng yêu
em
Từ mùa đông ấy em đã không cho phép trái tim mình lỗi nhịp
Và em đã yêu, yêu người 2 lần vẫn nói lại lời yêu
Xe hoa anh đón em về lại ngôi nhà cũ, chú voi đá lễ vật ngày xưa
vẫn đang dựa mình bên chú voi còn lại
Tay trong tay, mắt nhìn mắt, mùa đông rực ấm trong em và trong
anh
Mùa đông, mùa của yêu thương, mùa của em và của anh…
Mùa đông 2003, 4/12/2007 & 4/12/2011…
Happy
Devol&Bevol’s day!!!-Bevol-
No comments:
Post a Comment