Sunday, November 1, 2015

Câu chuyện sinh con tại bệnh viện...

Thật tình mình không muốn nhiều chuyện cũng như không muốn làm ảnh hưởng đến uy tín của ai nhưng lâu nay nghe nhiều chuyện về BV Mê Kong và "cửa sinh là cửa tử", được biết nhiều cảnh mất mẹ/mất con sau ca sinh nên quyết định chia sẻ chuyện của mình để các chị em sắp làm mẹ có thêm thông tin để tham khảo:
Năm 2012 mình sinh bé thứ nhất ở Mê Kong, lúc này còn là CS4 - ĐHYD, toàn bộ quá trình khám thai cũng như mổ lấy thai đều suôn sẻ, thuận lợi, chất lượng dịch vụ khá tốt nên mình rất hài lòng và tiếp tục chọn BV này khi sinh bé thứ hai. Cả hai lần sinh, từ lúc mang thai đến lúc mổ lấy thai mình đều chọn BS Phương Uyên, bác Uyên rất nhiệt tình, dễ thương và mình rất biết ơn bác Uyên đã giúp mình có được 2 thiên thần đáng yêu. Quá trình mang thai, em bé phát triển hoàn toàn tốt thế nhưng từ lúc lên bàn mổ lấy thai trở đi thì mình rất thất vọng về mặt chuyên môn của BV này.
Đầu tiên là lúc gây tê, không hiểu có phải do BS gây tê mải nói chuyện không mà gây tê không thành công, phải gây tê lần 2 mới đạt. Tiếp theo đó là anh phụ mổ, chỉ vì phải chờ gây tê lần 2 cho mình mà anh ấy cằn nhằn càu nhàu rất khó chịu trong phòng mổ (vì lỡ bữa ăn trưa của anh ấy), mặc cho BS gây tê đã lên tiếng xin lỗi.
Vì gây tê 2 lần nên người mình lạnh toát, hai cánh tay rung lên bần bật, lúc lấy em bé ra BS hỏi mình có muốn áp dụng da kề da không, lúc này mình nôn nóng được gặp và ôm con nên không suy nghĩ mà đồng ý ngay. Sau khi đặt một lớp khăn lót trên ngực mình thì em bé được nằm lên, riêng phần đầu và mặt thì úp trực tiếp vào da, chạm vào cổ mẹ, nhưng chỉ sau khoảng 2 phút thì bé có dấu hiệu thở yếu nên được mang đi ngay và những khổ sở bắt đầu từ đây!
Lúc ở phòng hồi sức thì mình thực sự căng thẳng, chẳng thể nào yên tĩnh được khi mà vết mổ thì đau quằn quại (dù đã dùng dịch vụ giảm đau) nhưng tiếng nói cười rồi tiếng băng ca lên xuống, ra vào ầm ầm liên tục, rồi thì bệnh nhân khác cằn nhằn, tranh cãi với các nhân viên đòi được ra sớm vì không chịu nổi cảnh nằm trong phòng hồi sức, chị nằm bên cạnh mình thì bị ho liên tục (mỗi lần có tiếng động mạnh là vết mổ lại rất đau).
Sau lần da kề da, mình được nhìn và hôn em bé khi bé được mang đi kiểm tra xong, rồi từ đó thì hai mẹ con phải cách ly nhau. Trải qua mới hiểu được cảm giác khắc khoải của người mẹ chờ con. Mình thì nằm ở phòng, còn bé thì nằm dưỡng nhi, lúc sinh bé thứ nhất chỉ sau 4 tiếng là con được về với mẹ, còn bé này thì chờ mãi chờ mãi mà không thấy y tá đưa con xuống, cả nhà rất sốt ruột, rồi 1 ngày, 2 ngày bé vẫn chưa được về với mẹ, hỏi thì BS bảo bé có vấn đề đang phải kiểm tra. Rồi những ngày tiếp theo, mỗi ngày mình đều được BS thông báo tình hình của bé nhưng cách nói không rõ ràng, thậm chí hôm nay bệnh thế này, mai thế khác và rất nhiều nguy cơ được đưa ra, nghe xong mình cũng chẳng hiểu con mình đang bị gì. Đến ngày thứ 5 thì BS mời hết cả nhà gồm vợ chồng mình, bé lớn và hai bên nội ngoại lên phòng để nói chuyện và cho gặp bé. Lúc được nhìn thấy bé cũng là lúc trời đất như quay cuồng khi BS bảo rằng con mình có vấn đề về tim, van tim không đóng được và bé bị hội chứng trào ngược dạ dày thực quản cùng với một loạt các khả năng bệnh khác được đưa ra để xem xét. Sau đó BS đề nghị đưa bé qua BV Nhi đồng 1 để theo dõi tiếp hoặc mời chuyên gia bên Nhi đồng 1 qua. Gia đình mình chọn phương án mời chuyên gia từ Nhi đồng 1 sang, bé được chụp phim, hội chẩn. Sau đó 1 ngày thì BS Nhi đồng 1 gặp vợ chồng mình và thông báo tim bé không có vấn đề gì nghiêm trọng, tuy nhiên cũng không rõ bé bị gì và cần theo dõi tiếp. Những ngày trông ngóng đó mình cũng được biết có đến 4, 5 bé khác cũng giống như tình trạng của bé mình, BS cũng bảo tim có vấn đề nhưng sau đó thì BS Nhi đồng 1 thông báo không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Từ lúc sinh ra, bé được chích kháng sinh 7 ngày liên tục với lượng thuốc rất nhiều, chân bé được nong ống dẫn kim để không phải chích nhiều. Chân bé sơ sinh mới mấy ngày tuổi thì bé xíu xiu, cái ống dẫn kim dài gần bằng chân bé, phải hiểu bé đau đớn thế nào, vậy mà lúc tiêm thuốc cô y tá rất vô tư cởi phăng chiếc bao chân làm trật ống tiêm, em bé khóc ngất liền vội vàng mang em bé vào trong để chuyển sang chích vào tay. Lúc ra lại lại nói lấp liếm như không có chuyện gì.
Sau 9 ngày nằm viện, BS cho mẹ con ra về, và đến giờ mình cũng không hiểu cuối cùng là con mình bị bệnh gì. Gia đình mình đã đề nghị sao lại bệnh án nhưng đọc thì cũng rất chung chung. Qua đó có thể thấy khoa Nhi của BV này rất yếu. Mình cũng đã nói chuyện với BS rằng có thể do lúc da kề da cơ thể mình lạnh toát nên gây bệnh cho bé nhưng BS không đồng ý và gạt đi. Tuy nhiên mình hiểu rằng da kề da là mẹ phải có khả năng truyền hơi ấm cho bé, trong khi đó lúc ấy người mình thì lạnh toát, đầu và mặt bé tiếp xúc với da mẹ lạnh nên có thể đây là nguyên nhân khiến bé bị như vậy.
Ngoài những vấn đề trên thì mình thấy thái độ của NV, y tá và BS ở BV Mê Kong đều rất tốt và dĩ nhiên chi phí cũng không hề rẻ! Qua đây mình nghĩ rằng các mẹ hãy cẩn thận khi chọn phương pháp da kề da sau sinh và nếu bảo đảm được em bé khỏe mạnh không có vấn đề gì thì có thể chọn sinh ở BV Mê Kong, còn nếu mẹ và bé có vấn đề thì nên cân nhắc khi chọn BV này.
Cũng may mắn và cảm ơn trời phật, ông bà phù hộ là đến giờ bé nhà mình vẫn bình thường.
-Bevol-

No comments:

Post a Comment