Thursday, November 12, 2015

MỖI NGÀY LÀ MỘT NGÀY VUI



          Có quá sớm khi tôi 24 tôi bảo rằng mình thật may mắn trong cuộc sống này?

          Có quá sớm khi tôi 24 trái tim tôi muốn hét lên rằng tôi thật hạnh phúc?

          Có quá sớm khi tôi 24 tôi đã biết chắc ngày mai của cuộc đời mình sẽ toàn quả ngọt?

          Có quá sớm...


          Ừ thì theo lẽ thường người ta sẽ bảo rằng "nói trước bước không qua" và rồi ước mơ của mình sẽ được giấu kín, để "lỡ" mà thất bại thì cũng sẽ không ai biết mà cười chê. Và cũng theo lẽ thường người ta lại bảo "thật bất hạnh khi sống mà không dám ước mơ và hy vọng", ... Có rất nhiều lý lẽ mình tự tạo ra để bảo vệ mình. Đó chính là tôi của ngày hôm qua…

          Ngày hôm qua tôi không dám nói mình may mắn vì công việc của mình thật mệt mỏi và áp lực, tôi sống trong những lo âu, mệt mỏi, stress,…

          Ngày hôm qua tôi sống cô độc với chính mình và trong tay người yêu trái tim tôi vẫn buồn thổn thức vì những lo nghĩ vẩn vơ, không vì cớ gì vẫn có thể khóc sưng cả mắt…

          Ngày hôm qua tôi than thở với mọi người cuộc sống của tôi sao mà tẻ nhạt, vẫn đều đều những vòng quay vô vị và rồi ngày mai tôi sẽ ra sao…

          Ngày hôm qua…


          Hôm nay ngồi đây, tôi nhìn lại, ồ mình vẫn thế: tôi vẫn đi làm hàng ngày; yêu thương vẫn bên tôi; gia đình, bạn bè thân yêu của tôi vẫn là những gương mặt ấy, vẫn của ngày hôm qua hiện hữu đến hôm nay…

          Ngày hôm nay tôi nhận ra có quá nhiều cơ hội đến với tôi, những cơ hội tự tôi tìm kiếm và cả những cơ hội do người khác tin tưởng tôi trao gửi. Cho dù có những biến động nhưng tôi chưa bao giờ phải hối hận về những quyết định quan trọng của đời mình. Con đường tôi đi, công việc tôi đang làm luôn có sự tin tưởng gửi trao, luôn mở ra cho tôi những cơ hội thăng tiến. Vậy thì sao tôi không phải là người may mắn?

          Ngày hôm nay tôi mở lòng ra với mọi người, tôi học cả lòng yêu thương và tha thứ. Tôi sẻ chia những niềm vui, sẻ chia những nỗi buồn với gia đình, bạn bè và cả những người tôi chưa quen biết, tôi gửi trao niềm tin và sẻ chia cơ hội. Và cuộc đời mang đến cho tôi toàn những nụ cười. Trong tình yêu chúng tôi chia sẻ tất cả cùng nhau, cùng khóa tay nhau chạy về phía trước, tất cả những gì chúng tôi làm đều hướng đến tương lai. Tay trong tay, mắt chúng tôi luôn rạng ngời những tin yêu và hy vọng. Vậy thì sao trái tim tôi không hạnh phúc?

          Ngày hôm nay tôi đang nỗ lực hết sức để lo cho tương lai của mình, tôi sống như hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời mình, cố gắng làm tốt nhất và nhiều nhất những gì mình có thể. Tôi đang tiếp tục những đam mê trong lĩnh vực mà mình yêu thích, tôi cũng đồng thời đặt những viên gạch để xây cao hơn bức tường bảo đảm cho tương lai của mình. Con đường tôi đi đến có đích là sự đủ đầy và yêu thương, hạnh phúc. Cũng trên con đường ấy đã có dấu chân của những người thành công đi trước, họ đang quay lại nhìn tôi, mỉm cười khích lệ và nâng bước tôi khi tôi vấp ngã. Nỗ lực hôm nay, hưởng thụ ngày sau, vậy tại sao tôi không dám chắc rằng tương lai của mình sẽ toàn quả ngọt?

          Ngày hôm nay, tôi mỉm cười, ngày hôm qua mình thật bé nhỏ.


          Và tôi nói với mình rằng: Mỗi ngày tôi sống đây đều là những ngày đầy ý nghĩa. Dù khó khăn nhưng không hề mệt mỏi; niềm tin; sự chia sẻ; yêu thương; những suy nghĩ tích cực luôn đưa tôi hướng về phía trước. Và tôi biết chắc một điều: con đường phía trước sẽ không xa, thành công đang chờ những ai dám đi và dám đến! See you at the top!!!
-Bevol-

No comments:

Post a Comment