Chiều
mưa, mình em trên phố…
Nhìn những hạt mưa rơi qua ô cửa kính, phố ướt đẫm…
Vô tình hay cố ý, người lái taxi lại bật bài hát “Mưa buồn”,
Một chút trầm…
Nghe lòng mình nặng trĩu những yêu thương và trĩu nặng cả những kỷ niệm
Đôi khi kỷ niệm tưởng chừng đã ngủ quên bỗng thức dậy, em nghe mắt mình cay cay
Rồi tự mình mỉm cười, chỉ là kỷ niệm thôi mà và tất cả cũng chỉ là cảm xúc
Những cảm xúc trong trẻo của ngày xưa, những cảm xúc không thể gọi thành tên
Kỷ niệm nhạt nhoà, không hình hài, không dấu vết chứa trong những cảm xúc không tên…
Em thẫn thờ nhìn làn mưa…
Bất chợt ngước lên, bắt gặp người lái taxi đang nhìn em qua chiếc gương chiếu hậu
Em mỉm cười…
Ngày không anh…
Ngày không anh, ngày không nắng xanh, nhìn ra phố đông không biết em
Ngày không anh, ngày em nhớ anh, nhìn đâu cũng ra đôi mắt anh
Nhìn những hạt mưa rơi qua ô cửa kính, phố ướt đẫm…
Vô tình hay cố ý, người lái taxi lại bật bài hát “Mưa buồn”,
Một chút trầm…
Nghe lòng mình nặng trĩu những yêu thương và trĩu nặng cả những kỷ niệm
Đôi khi kỷ niệm tưởng chừng đã ngủ quên bỗng thức dậy, em nghe mắt mình cay cay
Rồi tự mình mỉm cười, chỉ là kỷ niệm thôi mà và tất cả cũng chỉ là cảm xúc
Những cảm xúc trong trẻo của ngày xưa, những cảm xúc không thể gọi thành tên
Kỷ niệm nhạt nhoà, không hình hài, không dấu vết chứa trong những cảm xúc không tên…
Em thẫn thờ nhìn làn mưa…
Bất chợt ngước lên, bắt gặp người lái taxi đang nhìn em qua chiếc gương chiếu hậu
Em mỉm cười…
Ngày không anh…
Ngày không anh, ngày không nắng xanh, nhìn ra phố đông không biết em
Ngày không anh, ngày em nhớ anh, nhìn đâu cũng ra đôi mắt anh
-Bevol-
No comments:
Post a Comment