Tuesday, November 19, 2013

Nhật Ký DITTO_Ngày của yêu thương (20131119)...


Dạo này con trai càng lớn càng tinh nghịch và có nhiều trò làm ba mẹ vừa bực mình nhưng cũng không nhịn được cười.
Hôm qua mẹ đang lui cui nấu ăn, hai cha con ngồi chơi với nhau, bỗng mẹ không nghe ba nói gì cả mà con trai thì cười liên tục điệu cười rất lạ, giọng như ngựa hí mà nghe toàn giả tạo. Mẹ quay ra tìm hiểu sự tình thì thấy con đang chạy loi nhoi vòng tròn quanh ba, điệu bộ rất lí lắc, mỗi lần đi qua ba thì quẹt vô người ba một cái rồi hí lên cười như ngựa, bộ dạng rất buồn cười, trong khi ba thì đang làm mặt hình sự (nhưng cũng đang tức cười). Hóa ra vì ba không đỡ cho con kinh công leo tường nên con bực mình, đá chân vào tường làm ba giận quá la và đánh con, con liền làm trò chọc tức lại ba, hic, mới 15 tháng tuổi mà đã lắm chiêu!

-Bevol-

Tuesday, October 1, 2013

Nhật Ký DITTO_Ngày của yêu thương (20131001)...


Hôm học ở trường mới, đến ngày thứ 2 thôi con đã dành cô giáo cho riêng mình, bạn nào đến gần cô là bị con đánh, xô ra (hư lắm đấy nhé). Đến giờ ngủ trưa thì con không nằm ở giường của mình mà sang giường bạn khác, lấn bạn nằm (mẹ tưởng tượng cái kiểu con lấn bạn rồi nằm ình ra như mọi lần ở nhà chắc là đáng ghét lắm).
Nay con đã quen với trường lớp, cô giáo. Buổi sáng, khi ba mới mặc áo khoác, mẹ đang loay hoay chuẩn bị đi làm con đã vẫy tay chào mẹ rối rít và cười toe toét, đến lớp con còn đưa tay cho cô bế. Nhưng lại thêm nhiều chuyện khiến mẹ lo lắng, con quậy phá quá (ở nhà ba mẹ còn không chịu nổi nói chi là các cô), đến lớp giật bình nước của bạn (vì tưởng của con - 2 bình giống nhau) bị bạn cắn vào tay, in nguyên cả hàm răng, đến nay đã vài ngày rồi nhưng vẫn còn vết bầm. Thế nhưng mới hôm qua đón con đi học về, mẹ lại xót cả ruột khi bên má trái đầy vết xướt do bị bạn cấu, cô giáo nói mới biết do con không chịu ở lớp mình mà đi qua lớp lớn hơn chọc phá nên bị bạn bên đó cào vào mặt. "Mỗi ngày con đến trường là một ngày lo của mẹ", đọc báo có nhiều bài lên án cách giữ trẻ của các trường MN làm mẹ lo lắng không yên, không biết con đi học có an toàn không, con có chịu ăn uống đầy đủ, có ngủ không, những hôm con ốm con có chịu để cô cho uống thuốc không,... 
Con hay đau ốm làm ba mẹ không yên, tuần nào cũng phải đi thăm BS, hết ho-viêm phế quản, có hôm con sốt tới 40,2 độ rồi đến viêm tai giữa, tai chảy mủ nhiều.
Thôi chỉ mong trời thương cho con khỏe mạnh, ăn ngủ ngoan và mong nhất là cô giáo con cũng hiểu và đối xử với con như đối với con của mình.
Con của mẹ nay đã lớn hơn nhiều, khi chơi, con đã làm được những động tác chính xác như bỏ đồ vật qua một cái lỗ nhỏ, biết chỉ những thứ con muốn, mẹ hỏi đồ vật gì con đều tìm ra được, v.v... nhưng con vẫn chưa biết nói từ nào khác ngoài từ "ba".
Đáng yêu nhất là con khoái chí khi nghe nhạc, ngồi lắc lư liên hồi, cao hứng còn đứng lên nhảy nhót trong khi chưa giữ thăng bằng được, vậy là loạng choạng té hoài, có hôm ba mở nhạc, con nhảy nhiều quá làm ói hết thức ăn, ba mẹ xanh mặt luôn.
-Bevol-

Tuesday, September 3, 2013

Nhật Ký DITTO_Ngày của yêu thương (20130903)...


Con trai đi học ở ngôi trường thứ 3. Ba mẹ đã chuẩn bị mọi thứ cho những thay đổi này, còn con, có lẽ có quá nhiều bất ngờ. Con sẽ không thể nào hiểu nổi tại sao có nhiều thay đổi quanh con đến thế. Con còn không kịp chia tay Ru, hôm qua khi mẹ hỏi bạn gái đâu con ngơ ngác và dáo dác đi tìm, nhưng không còn gì, mọi thứ đều lạ quá, căn phòng, con đường, ngôi nhà bên cạnh... Bất chợt mẹ muốn khóc...
Mọi khó khăn hôm nay là để ngày mai cuộc sống của chúng ta tốt đẹp hơn, ba mẹ đang nỗ lực hết sức để có thể lo cho con tốt nhất, hãy ngoan ngoãn con nhé. Có thể hôm nay con phải khóc lóc, sợ hãi khi bên cạnh con toàn người lạ, không có ba mẹ bên cạnh. Có thể hôm nay con sẽ thấy nhiều việc quá sức mình. Nhưng hãy tin rằng ngày mai con sẽ là một cậu bé mạnh mẽ, khỏe mạnh và nhanh nhẹn vì hôm nay con đã trải qua những ngày đáng tự hào, cố lên nhé con trai yêu của mẹ.

-Bevol-

Thursday, August 29, 2013

Nhật Ký DITTO_Ngày của yêu thương (20120829)...


Từ ngày Đit-to đi học, mẹ nghỉ trưa ở trường, lâu rồi không ngủ trưa nên nằm mãi mà không ngủ được. Những lúc đó lại nhớ đến con thật nhiều, muốn được ở bên cạnh con, ôm con vào lòng và hôn con chán chê. Mẹ thường ngồi xem hình con rồi lại nhớ đủ trò của con. Này là nụ cười mím chi cho qua chuyện, giọng cười khanh khách khi con khoái chí, cái mắt nheo nheo đi cùng với cái môi cong khi con làm trò, cả những lúc con la làng vòi vĩnh hay nhõng nhẽo.
Mẹ đã vui nhiều khi con đã quen trường, quen cô và bạn bè. Trước giờ mẹ “nhường” nhiệm vụ “nặng nề” là đưa con đi học cho ba vì mẹ sẽ không cầm lòng nỗi khi con khóc lóc lúc đến trường. Nhưng nay con đã vui vẻ đi học, lúc cô giáo đón, con cũng chỉ giả vờ khóc 1 xíu thôi, sau đó là chơi đùa ngay, chiều về, khi mẹ đón, hai mẹ con vừa đi vừa líu lo đủ chuyện. Hôm nào mới đi học, mẹ thắt ruột mỗi lần đón con về, con khóc lóc cả ngày nên chiều đến như con mèo ướt, thấy mẹ là khóc thét lên ôm mẹ chặt cứng, trên đường về thì ngồi ỉu xìu, buồn thiu, cứ thế hai mẹ con tha nhau về nhà. Nay thì con thường tranh thủ “quậy” trên đường về, nào là nắm lấy chìa khóa xe mẹ để giật, lắc, rồi lại tháo khẩu trang vứt xuống đường, đi được 1 xíu lại tháo mũ vứt tiếp, mẹ phải dừng xe lọc cọc đi nhặt, còn con thì cười khoái chí.
Về đến nhà, con liền hăm hở lao đến mở cửa, đẩy cả cửa sắt giúp mẹ, rồi lại đóng cửa, bấm chốt cho mẹ nữa, con trai thật là giỏi. Và thế nào lúc đi ngang qua nhà "bạn gái" con cũng sẽ ngó nghiêng kiếm tìm.
Chuyện con và bạn Ru (bạn gái) vui lắm đấy. Nhà Ru ở cạnh nhà mình, 2 cái cửa sát nhau nên hay qua lại. Ru được ở nhà với bà Ngoại, suốt ngày chơi đùa la hét, con thì đi học. Những khi hai đứa ở nhà thì qua lại nhà nhau chơi suốt. Không thấy nhau thì lại đi tìm. Mấy hôm con bệnh nặng, mẹ phải đưa lên Hóc Môn gửi nhờ nhà Cụ, Ru đòi đi tìm nhưng không thấy. Khi con về, khỏi bệnh là lại đi tìm Ru, mỗi lần nghe ba mẹ nhắc bạn gái con lại hăm hở chạy ra cửa ngó nghiêng sang nhà Ru để tìm, Ru cũng hay đứng ở cửa ngó nghiêng sang nhà mình tìm con, nhìn hai đứa thật buồn cười. Chiều qua, khi về nhà nhìn thấy Ru đứng ở cửa cầm nửa ổ bánh mì nhai con đã giựt bánh của bạn đấy nhé, Ru cũng không vừa, nó cầm ổ bánh mì chặt cứng và chẳng quên đánh cho con 1 cái, nhìn con trai dành ăn thật thương. Chiều nào đi học về cũng đòi ăn cả, mẹ phải nhanh chóng nấu cháo, thấy mẹ đang nấu, chưa được ăn là con đã khóc la ầm ĩ nhiều khi khiến mẹ bực cả mình. Cháo của con phải đổ ra tô và bật quạt cho chóng nguội, mẹ chưa kịp đút là la làng, thương ơi là thương...
-Bevol-

Thursday, August 15, 2013

Nhật Ký DITTO_Ngày của yêu thương (20130815)...


Mong nắng lên cho tâm hồn mẹ.
Mong những ngày đã qua sẽ không bao giờ trở lại.
Con của mẹ vẫn khỏe mạnh vui đùa.
Mong con luôn hồn nhiên... con sẽ không thấy đau đớn, sợ hãi, cô đơn và buồn tủi.
Xung quanh con chỉ toàn những yêu thương, những niềm vui, tin yêu và hy vọng...

-Bevol-

Saturday, July 20, 2013

Nhật Ký DITTO_Ngày của yêu thương (20130720)...

Một số ngày

2/8/13 – 26/6 al, thôi nôi con
5/8/13 – con đi học hôm đầu tiên
6/8/13 - con chuyển sang trường mới

13/8/13 – SN 1 tuổi của con trai

-Bevol-

Friday, July 19, 2013

Nhật Ký DITTO_Ngày của yêu thương (20130719)...


Chỉ còn vài ngày nữa là thôi nôi con rồi. Tất cả với mẹ như một giấc mơ!
Ngày 13/8/2012 là ngày tuyệt vời nhất trong tất cả những ngày tuyệt vời mẹ có trong đời mình. Ngày mẹ được gặp con. Mẹ hồi hộp lắm để chờ đến ngày này, mẹ tò mò không biết bé yêu của mẹ sẽ trông như thế nào nhỉ, con có xấu xí lắm không, hihi :) Phút giây để chờ được lên bàn mổ là những phút giây thật dài...
Hộ tống mẹ “đi đẻ” có đến 5 người, ba, bà nội, bà ngoại, dì hai và chị Vân. Mẹ lên bàn mổ khi con được 38,5 tuần tuổi mà không biết cơn đau đẻ là gì với tâm trạng hồi hộp vô cùng, mẹ mong lắm được nhìn thấy con, được ôm con bằng chính đôi tay của mình.
Đúng 9h ngày 13.8.12, BS.Uyên đưa con ra khỏi bụng và con được nâng lên để mẹ thấy mặt. Ôi, một thiên thần! Mẹ chỉ có thể thốt lên như vậy, trước mắt mẹ là một hình hài bụ bẫm, gương mặt tròn xoe và da con trắng bóc, xinh ơi là xinh, và con khóc, tiếng khóc rất vui. Mẹ được hôn nụ hôn đầu tiên vào trán con sau đó cô y tá đưa con qua phòng riêng, còn mẹ về phòng hồi sức. Ba và bà ngoại là người hồi hộp nhất, chờ đợi không yên nên rủ nhau đi dạo, không ngờ vô thang máy gặp đúng lúc cô y tá bế con đi, trên tay con có đeo thẻ tên mẹ thế là con đã có ngay tấm ảnh đầu tiên sau khi chào đời vài phút.
Sau 4h dài dằng dặc trong phòng hồi sức, mẹ được đưa về phòng và nửa tiếng sau con mới về với mẹ, bắt đầu những chuỗi ngày yêu thương và hạnh phúc vô tận. Cái mồm con xinh lắm đấy nhé, chúm chím suốt ngày, chỉ bé như hạt đậu nành thôi vậy mà khi con la thì to nhất xóm, con chẳng khóc “oe oe” như các bạn cùng phòng mà lúc nào cũng gào lên “a ha, a ha” lúc này mẹ mới giải thích được tại sao lúc con khóc chào đời mẹ nghe những âm thanh rất vui tai.
Ở SG được 20 ngày tuổi, bà nội và ba đưa hai mẹ con về nhà bà ngoại. Nhà ngoại vui ơi là vui, từ bà cố, ông bà đến dì dượng, cậu mợ, các anh chị đều yêu thương và chăm cho con từng tí một. Nhìn cả nhà vất vả vì mẹ con mình mà thương…
Từng ngày, từng ngày con lớn lên và càng ngày càng tinh nghịch. Con đã biết gọi tiếng “ba” ngay khi mới hai tháng tuổi, con hát hò suốt ngày, tay chân thì đạp quậy không yên.
Nhưng con cũng rất hư và "khó chịu" lắm nhé, khuya nào cũng hơn 11h đêm con mới chịu ngủ và đến 3-4h sáng lại thức dậy đòi uống sữa, mỗi khi tè dầm con lại la oai oái làm cả nhà mất ngủ. Không ưng ý điều gì con lại gào thét ỏm tỏi nhưng không hề có giọt nước mắt nào cả (anh Phúc vẫn bảo con là "em khóc giả vờ" đấy :)).
Con lớn lên từ những câu ca của bà ngoại, bà ngoại thì hát hò đủ thể loại, từ dân ca, ca dao đến vè, còn mẹ và anh Phúc thì tối nào cũng hát hò đủ loại nhạc từ thiếu nhi cho đến nhạc cách mạng, rộn ràng cho đến khi con ngủ mới thôi.

Ngày 6/12/2012, Mẹ con mình cùng Ông ngoại trở lại SG. Có lẽ ngày này cũng là ngày ba rất mong đợi, 3 tháng xa mẹ, xa con thương ba vất vả thật nhiều, ba gầy rạc đi.
Về với ba, như một liều thuốc thần kỳ đối với con. Trái với lo lắng của cả nhà là con sẽ rất hư và khó chịu thì con lại ngoan một cách lạ lùng. Con không hề khóc lóc khó chịu gì cả, chỉ ăn và chơi suốt ngày, lại quấn quýt với ba như hình với bóng (mặc dù xa nhau 3 tháng trời).
Thật may mắn khi con có một người ba thật tuyệt vời! Ba đi làm cả ngày vất vả, những ngày ba về sớm là sau 7h tối, còn bình thường thì sau 9h30 tối ba mới đi làm về nhưng lúc nào cũng chăm lo cho con thật chu đáo. Ba ru con ngủ, rồi mỗi khi con thức giấc, đòi sữa ba đều thức dậy để dỗ dành, pha sữa, cho con uống sữa lại còn tranh thủ giúp mẹ rất nhiều việc nhà. Vậy nên con cũng rất yêu ba, thậm chí còn mến ba hơn cả mẹ :)))
Thương ông ngoại nữa, vì con vì cháu mà phải xa nhà đến nửa năm trời, SG với mẹ thật náo nhiệt nhưng với ông thì buồn thiu vì cả ngày chỉ ở trong nhà, quay đi quay lại chỉ 2 ông cháu, ở chung cư cũng hiếm có người nói chuyện, may mà có ông Cần cùng quê để cuối tuần ông còn có người nói chuyện và cậu Đức mợ Hà cũng thỉnh thoảng qua chơi với ông cho đỡ buồn. Với tình yêu thương vô bờ bến, ông đã vượt qua tất cả để hỗ trợ ba mẹ và chăm con hết mình (những công việc mà không phải ai cũng làm được).

Con biết lật khi tròn 4 tháng tuổi, con bò khi 7 tháng tuổi, hơn 8 tháng con tập đứng và mọc 2 cái răng đầu tiên.
Thương con lắm vì từ 5 - 9 tháng con ăn uống rất khó khăn, hầu như chẳng ăn gì cả, ông ngoại cũng lóng ngóng không đút con ăn được nên suốt ngày chỉ uống sữa thôi. Trời thương, con vẫn lớn đều và ngoan ngoãn, khỏe mạnh.

Ngày 5/6/2013. Thật vui vì bà ngoại đã nghỉ hè và có thể vào với con 2 tháng...

-Bevol-19/07/2013